Thứ Năm, 22 tháng 6, 2017

GIẢNG ĐƯỜNG VÀ THỜI GIAN

Trường đại học Nhật sử dụng thời gian như thế nào?

Tiết học 90 phút
Tôi là một sinh viên Việt Nam. 12 năm đi học, tôi đã quen với khái niệm một tiết học 45 phút. Trong giờ học, nhiều lúc có thể làm bài tập về nhà của môn khác, có thể nói chuyện rúc rích, cười đùa, nghe nhạc, đọc truyện, ngủ, lên Facebook, lướt mạng... và thậm chí là bất cứ việc gì có thể giết thời gian khác. Đồng ý là không phải lúc nào cũng do giáo viên dạy chán mà do đang ở cái tuổi học trò – cái tuổi “Nhất quỷ nhì ma” mà.
Ấy vậy mà sang Nhật, lần đầu tiên tôi biết đến khái niệm 1 tiết học là 90 phút kéo dài không nghỉ. Đôi khi có những ngày trong tuần là 6 tiết ở trường. Từ 9 giờ sáng đến 7 giờ tối.
Giữa các tiết là 10 phút nghỉ giải lao. Và nghỉ trưa là 1 tiếng. 1 tiếng đồng nghĩa là không có cái khái niệm về nhà ăn cơm, và chợp mắt một giấc ngắn rồi đến trường đâu. Nếu không tự làm cơm hộp thì xuống canteen mua cơm hộp bán sẵn, hay rất nhiều thứ khác có thể ăn được và cầm cự tới cuối buổi. Tính tôi ít thích nấu nướng rườm rà nên hay chọn đồ ăn nhanh cho tiện, dẫu sao cũng chỉ cần no cái bụng vậy thôi mà.
Tuần đầu tiên đi học
Tuần học đầu tiên nhanh chóng qua đi, có những lúc tôi đã cảm thấy mình sẽ theo không nổi. Bởi bạn biết đấy, ở Nhật học đúng nghĩa là học, suốt 1 tiết ròng rã không có lấy 1 giây nào hở ra để ngơi nghỉ, để bông đùa hay đơn giản là để đầu óc bay bổng đi chỗ khác. Đầu óc phải hết sức tập trung, vận động mọi nơ-ron thần kinh vì giáo viên nói 2 câu lại đặt 3 câu hỏi, lạ lùng vậy đấy. Và đương nhiên phải “suy nghĩ ngay – trả lời luôn”. Sai thì sẽ được sửa, nên cái khái niệm “Sợ Sai” cũng không tồn tại.
Học với tốc độ nhanh đến chóng mặt. Tuần đầu tiên sau khai giảng, tôi thấy mình như một cái chong chóng, quay tít mù mỗi ngày. Não bộ liên tục phải hoạt động cật lực. Ít nhất để theo kịp bài giảng. Chưa kể khả năng nghe hiểu phải đủ tốt để nghe giải thích bài giảng. Rơi vào thế “Tiến thoái lưỡng nam” không tốt cũng phải tốt, vì hết lựa chọn rồi.
Giảng viên – những vị Giáo sư tận tâm
Sinh viên học đúng 90 phút mỗi tiết thì giảng viên cũng không có tích tắc nào ngồi không. Họ cùng làm bài tập như sinh viên, cùng làm bài kiểm tra như sinh viên, sau đó đối chiếu lại. Chứ không phải rảnh rang rồi lấy bài giải in sẵn ra so.
Nước Nhật là một đất nước đứng lên “Thần kì” từ đống tàn tích nát vụn của chiến tranh. Hứng chịu quanh năm là “thiên tai khắc nghiệt”. Nhiều đến nỗi người ta còn chẳng biết sợ là gì nữa.
Người Nhật rất hay động viên, khích lệ nhau. Đôi khi nhiều người nhận thấy áp lực. Nhưng đa số là biến thành động lực để thể hiện lòng biết ơn. Tôi đang nghĩ nếu nước Nhật không kéo nhau lên mà thay vì lôi nhau xuống trong đố kị, ích kỉ thì giờ nước Nhật đã ra sao? Đi học, tôi luôn được khen rất nhiều. Tôi hiểu, thầy cô không khen cho vui. Nhưng các mức khen chung dành cho sinh viên thường là khá và tốt.
Ước mơ thành hiện thực
Vì nhận được rất nhiều điều tích cực xung quanh, nên mỗi ngày đạp xe đi học, những lúc ngẩng đầu lên cao. Tôi luôn thấy một bầu trời xanh trong hy vọng. Bởi vì đúng như thầy cô ở trường ĐH bây giờ tôi học và ở trường ĐH năm sau nghiên cứu sinh thạc sỹ đã kỳ vọng. Họ muốn dù bây giờ có rất khó khăn, có nghiêm khắc. Nhưng qua được giai đoạn vất vả này, tôi đã được đào tạo một cách dốc hết nhiệt huyết nhất để trở thành một người sẽ có ích đối với nước Nhật.
Nói như giáo sư sẽ hướng dẫn đề tài nghiên cứu sinh chuyên ngành ngôn ngữ của tôi: "Tôi rất thích ước mơ của em. Tôi sẽ góp phần giúp em thực hiện điều đó."
Đầu tư niềm tin cho một thế hệ sẽ trưởng thành. Là nhận lại nhiều hơn những gì tốt lành có thể tưởng tượng.

 Chúc các bạn vui vẻ và thành công !

TƯ VẤN VÀ DU HỌC NHẬT BẢN HINODE
HOTLINE: 0988 426 583

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét